Thông minh chưa hẳn đã lương thiện nhưng người lương thiện chắc chắn là người thông minh nhất

Thông minh và khôn khéo được cho là những lợi thế giúp con người sống dễ dàng hơn trong một xã hội ngày càng cạnh tranh. Tuy nhiên, câu chuyện của nhà sáng lập Amazon, Jeff Bezos khiến không ít người giật mình tự hỏi: “Thông minh liệu có quan trọng hơn tất cả”? Ông Jeff …
The post Thông minh chưa hẳn đã lương thiện nhưng người lương thiện chắc chắn là người thông minh nhất appeared first on Đại Kỷ Nguyên.

Bởi vì con là tất cả đời cha (P.2): Con gái nghẹn ngào khi mở chiếc hòm sắt bí mật của cha

Một ngõ nhỏ ở khu vực Thanh Nhàn, Hà Nội vẫn lưu truyền mãi câu chuyện về anh Trung nghèo khó, đối mặt với thử thách về vật chất và tinh thần để vượt lên số phận. Trong một xã hội đầy cạm bẫy cám dỗ con trẻ, anh đã nuôi con khôn lớn thành người. Thành công của người đàn ông luôn trọng chữ tín, sống đức hạnh, có tình người, và tín ngưỡng Thần Phật như anh cuối cùng đã xứng đáng được hưởng phúc báo.
Tiếp theo phần 1
Phần 2. Hết lòng vì con, cha đã được toại nguyện
Thế là hai cha con lại chuyển đến nơi ở mới ngay sau gò Đống Đa. Môi trường mới an toàn hơn, nhưng cả hai cha con đều vất vả hơn vì tăng thêm chi phí sinh hoạt, thời gian đi làm của anh cũng kéo dài hơn, nhà chật chội hơn. Nhưng may mắn là Hoa đã rút ra bài học cho mình, cô quyết tâm tránh xa cám dỗ của các trò chơi điện tử vô bổ ấy, ngoan ngoãn quyết tâm học hành, cô cũng biết rằng cha cả đời vất vả là để cô được đi học vì tương lai mai sau.
Cô gái ôm mộng thoát nghèo
Hoa càng lớn càng xinh, càng lớn càng duyên dáng, ở cô hội tụ tất cả những nét đẹp của cả cha và mẹ. Nhưng vài năm trôi qua, thời gian lại làm cô quên đi tâm nguyện của mẹ. Mặc dù lớn lên trong tình thương hết lòng của cha, nhưng thẳm sâu trong lòng Hoa vẫn tự thấy bất công, thấy cha mình nghèo hèn và thất bại so với những người cha khác. Hoa không hiểu vì sao lại có người giàu – người nghèo, vì sao “người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra”, vì sao nhiều người chẳng phải lao động nặng nhọc gì mà vẫn thoải mái nằm trên cả núi tiền? Cha cô là người đức độ, lại làm việc chăm chỉ hơn bất cứ ai khác, nhưng sao cứ mãi nghèo hèn?
Còn Trung thì vừa phải làm cha lại kiêm làm mẹ, lao động cần mẫn như một con ong không hưởng thụ bất cứ điều gì cho cá nhân mình. Anh quan tâm đến con, dành toàn bộ tình thương cho con, những lúc khó khăn anh luôn ở bên cạnh, che chở bảo vệ con, không bao giờ tức giận cáu gắt với con và tha thứ tất cả. Con vào cấp 3 nên hàng ngày anh dậy sớm nấu bữa sáng cho con ăn để kịp đi học, buổi tối anh về sớm lo cơm tối, muốn dành thời gian tối đa cho con học hành.
Mặc dù lớn lên trong tình thương hết lòng của cha, nhưng thẳm sâu trong lòng Hoa vẫn tự thấy bất công. (Ảnh minh họa : giadinh.net.vn )
Nhưng người cha không hiểu cô bé nghĩ gì, có lúc cô ghét cha vì suốt ngày bắt học bài. Thậm chí Hoa không hiểu, còn nghĩ cha ít quan tâm đến mình, đưa tiền đi chợ hàng ngày quá ít, không cho cô tiền tiêu vặt, không hiểu cha để tiền để làm gì mà không đổi cái máy tính đã quá cũ kỹ, không mua cho cô cái xe đạp điện thay cái xe đạp cót két… Càng ngày Hoa càng cảm thấy tự ti với số phận nghèo, cô chán nghèo nàn, không chấp nhận nghèo hèn và muốn nhanh chóng được đổi đời.
Dịp nghỉ hè năm lớp 10 Hoa đã nung nấu ý định tự kiếm tiền, sau rất nhiều đêm trăn trở cô đã quyết định tự đi một mình. Trước đó Hoa đã mày mò tìm việc trên mạng, cô tìm được một việc rất thích hợp là đóng phim. Cô được giao một vai phụ, kiêm phục vụ bếp cho đoàn làm phim của hãng truyền hình tư nhân.
Hoa đến phỏng vấn thì được nhận ngay vì ngoại hình cao ráo xinh đẹp, khuôn mặt toát lên vẻ thanh tú hiền dịu, lại sử dụng thành thạo bếp củi, rất phù hợp với vai diễn đang cần. Các điều kiện khác trong hợp đồng cũng phù hợp với điều kiện của cô, ví dụ như làm bán thời gian, chỉ khi quay cảnh xa mới phải đi qua đêm, thu nhập cũng hấp dẫn, sẽ thanh toán ngay khi phim được nghiệm thu phát lên sóng tivi.
Đúng lúc đoàn làm phim đi quay cảnh thực tế ở một bản vùng sâu của Yên Bái, Hoa trốn cha bỏ nhà đi theo đoàn. Kế hoạch đi quay 5 ngày nhưng thời tiết thay đổi, trời đổ mưa như trút nhiều ngày liền, gây sạt lở đường, chia cắt giao thông, mất điện, gián đoạn thông tin liên lạc, nên đoàn phải ở lại bản nghèo, chịu khổ đói rét, không còn lương thực, cũng không còn tiền để mua thức ăn.
Mấy ngày đầu Hoa hào hứng lắm, thực hiện tốt vai diễn và vui vẻ phục vụ bếp cho cả đoàn. Thi thoảng mới thấy hình ảnh cha xuất hiện trong suy nghĩ của cô, thậm chí cô còn nghĩ rằng cần cho cha biết mình sẽ tự kiếm tiền ra sao, và cô còn nghĩ mình có thể tự lập mà không cần đến cha. Vì thế mặc dù biết cha đang rất lo lắng, nhưng cô vẫn không hề gọi cho cha một cuộc điện thoại nào.
Mấy ngày sau vừa đói vừa rét, vừa không có việc gì làm, hết chuyện để nói, ai cũng ngồi buồn so, chán nản, lo lắng nhìn trời mưa tầm tã. Mà cái mưa rừng thật là khủng khiếp, nó tạo ra lũ rừng, nó còn làm lòng người ủ rũ mềm oặt, buồn thê lương. Lúc ấy Hoa mới nhớ đến cha, thương cha và muốn gọi điện với cha, nhưng lại không có sóng để gọi. Trong cơn mưa suy nghĩ suốt năm ngày làm Hoa chợt bừng tỉnh, cô hiểu mình đã sai rồi, đã có lỗi với cha.
Hoa tìm được công việc là đóng phim mong muốn với ý định thoát nghèo.(Ảnh minh họa: nld.com.vn)
Chờ đường thông, sau đúng mười ngày cả đoàn mới về Hà Nội, như những binh lính thất trận, quần áo lấm lem, mặt mũi thất thần, đói khát. Hoa về mà không được trả đồng nào, các anh chị đã làm hơn bốn tháng rồi, vất vả xuôi ngược mà cũng chưa được thanh toán đồng nào, toàn phải bỏ tiền nhà ra đi làm, kỳ vọng khi xong phim, lên sóng sẽ được thanh toán. Vừa ra đến quốc lộ, Hoa liền gọi ngay cho cha nhưng lạ thay điện thoại của cha cô lại tắt, tại sao thế nhỉ? Hàng trăm câu hỏi, hàng trăm tình huống có thể xảy ra liên tiếp diễn ra như một thước phim trong đầu cô. Cô lo lắng cho cha, chỉ mong xe chạy thật nhanh về Hà Nội.
Nói về Trung, tối ấy không thấy con về làm anh rất lo lắng, gọi điện thì con tắt máy, gọi cho vài người bạn của Hoa thì đều không ai hay biết. Anh bỏ cơm ngồi chờ đợi, mỗi khi có tiếng động ngoài ngõ anh lại chạy ra cửa ngóng con, tiếng đồng hồ cứ tích tắc trôi. Đến 11 giờ đêm, hoảng quá anh đi đến những chỗ con thường lui tới, anh đi gõ cửa những nhà người quen, anh đi đến tất cả các công viên quanh nhà, nhìn ngó khắp nơi tìm kiếm cho đến sáng.
Sáng ra anh báo cửa hàng xin nghỉ vài ngày để tìm con. Anh gọi điện về quê, gọi cho cô giáo và bạn bè của Hoa, gọi đến tất cả những người quen mà Hoa có thể đến, đi đến tất cả các nơi có thể nhưng đều bặt vô âm tín. Anh đến hỏi công an nhờ kiểm tra các vụ tai nạn giao thông, các vụ cướp, bắt cóc người, buôn bán nội tạng… thì đều không có manh mối gì. Vài người bạn cùng quê ở đây cũng sốt sắng giúp anh tìm kiếm khắp nơi nhưng không kết quả.
Anh ngồi thất thần. Chờ đợi. Lo lắng. Bất an. Anh hình dung ra đủ các tình huống có thể xảy ra với con, mọi người cũng có thể hình dung thấy sự hoảng loạn khủng khiếp của người cha khi con gái 16 tuổi bỏ nhà đi mấy ngày mà không có tin tức gì. Anh không thiết ăn uống, lo lắng nghĩ ngợi miên man, chỉ qua năm ngày thì anh ốm thật.
Trung hay bị đau bụng, năm ngoái đi khám bác sĩ nói là bị polip đại tràng, bệnh khá nghiêm trọng có thể ảnh hưởng đến sinh mệnh, nhưng anh không có tiền chữa trị. Bác sĩ nói căn bệnh này của anh có thể tự chữa bằng thiền định, có nhiều người đã làm được rồi. Bác sĩ hướng dẫn anh tập thiền định, hai chân bắt chéo nhau, ngồi tĩnh lặng một tiếng mỗi ngày, không suy nghĩ và thanh lọc tâm ý bằng thiền định, thân và tâm sẽ đạt lên đỉnh cao nhất thì sẽ dần tạo ra hệ thống miễn dịch mạnh thậm chí có thể chữa trị các bệnh nan y.
Anh chăm chỉ thiền định, quả là hiệu nghiệm linh ứng, không những hết đau mà tâm thân an hòa, trí tuệ minh mẫn, sáu tháng sau đi chụp lại thấy khối u đã nhỏ đi nhiều. Anh cảm ơn bác sĩ, cảm ơn Trời Phật đã cứu anh và mỗi tối anh thiền định đều đặn hơn.
Anh cảm ơn Trời Phật đã cứu anh và mỗi tối anh thiền định đều đặn hơn. (Ảnh: en.wikipedia.org)
Lại nói đã sáu ngày không có tin tức gì về con gái thì anh thực sự suy sụp. Anh cố ngồi thiền mà tâm không thể tĩnh lại được, không thể định được, đầu óc quay cuồng đảo lộn chỉ nghĩ đến sự an nguy của con. Tám ngày, chín ngày, hôm nay là ngày thứ mười rồi anh tưởng như đã hết hy vọng. Anh khóc lóc cầu xin vợ hãy trợ giúp đưa con về, anh cầu Trời khấn Phật xin giúp cho. Rồi anh bị một cơn đau bụng dữ dội hành hạ, rồi bị sốt, rồi dần đi vào hôn mê…
Bí mật cái hòm sắt của cha
Sẩm tối, xe vừa dừng bánh Hoa đã vội vàng chạy như bay về nhà. Đã mười ngày Hoa thấy rất sốt ruột, rất muốn trở về nhà xem cha thế nào, tại sao lại tắt điện thoại? Hoa mở khóa ào vào nhà, thấy chiếc xe cha để ngoài cửa cô đã mừng, nhưng gọi to mà không thấy cha trả lời, phải chăng cha đang giận? Cô lao vào phòng cha thì ngỡ ngàng, phòng bừa bộn, thấy cha nằm nghiêng co quắp ôm cái chăn nửa trên giường nửa dưới đất, trán cha nóng rực, sốt cao. Hoa lay lay mấy lần thì cha mở mắt. Hoa, có phải là con đấy không? Anh Trung dụi mắt không dám tin, nhìn con, anh nắm chặt tay con.
– Hoa về thật đấy ư con, tốt rồi, cha lo quá.
– Cha sốt cao quá, con đưa cha đi khám nhé.
– Không sao đâu, cha chỉ cần ngủ là khỏi thôi, mười ngày rồi cha chưa ngủ mà.
Nói rồi anh ngủ thiếp đi, những giọt nước mắt sung sướng tràn xuống khuôn mặt hốc hác.
Hoa rưng rưng nước mắt. Cô thương cha, đắp cái khăn ướt lên trán để cha hạ sốt, kéo lại cái chăn mỏng, yên lặng để cha ngủ, rồi nhẹ nhàng đi dọn dẹp phòng. Hàng chục thẻ điện thoại đã nạp tiền vương vãi khắp phòng, vụn bánh mì quanh giường, trong túi còn mấy cái bánh cứng quèo, chắc cha cô ăn bánh mì chay suốt mấy ngày qua. Cô nhìn vào ngăn kéo để tiền đi chợ hàng ngày thấy vừa đúng số tiền ăn chín ngày. Bếp nguội lạnh, chắc là suốt mười hôm rồi cha không động tới, cô đặt nồi cháo lên bếp để hai cha con cùng ăn. Thương cha quá, nhìn cha gầy rộc, râu ria lởm chởm, cô tự trách mình chỉ vì chút bồng bột nông nổi mà làm khổ cha.
Trong khi chờ cha ngủ, vô tình Hoa nhìn thấy cái chìa khóa hòm sắt màu xanh ngay trên đầu giường. Đây là cái hòm riêng chứa những đồ của cha, cô tò mò mở ra xem xem trong ấy có gì mà cha chưa bao giờ cho cô xem cả.
Cái hòm riêng chứa những đồ của cha, cô tò mò mở ra xem xem trong ấy có gì mà cha chưa bao giờ cho cô xem cả. (Ảnh minh họa : scribol.com)
Mở cái thùng sắt, cô thấy những bức ảnh của mẹ, bộ quần áo màu đỏ mẹ mua tặng cô nhân sinh nhật 3 tuổi, những bức vẽ của cô từ hồi nhỏ vẽ về gia đình ba người, vẽ về mẹ, về ngôi nhà quê, về ông mặt trời… một sổ bảo hiểm tiết kiệm tích lũy dành cho Hoa, hồ sơ bệnh án mang tên cha, và một tập các bức thư mang nét chữ của cha.
Hoa run run giở những bức thư ra xem. Thì ra đây là thư cha viết gửi mẹ trên Thiên đường, cha kể lại những bước thăng trầm của hai cha con Hoa suốt mười mấy năm qua. Bức thư mới nhất, mới viết cách đó không lâu:
Anh có lỗi vì không thực hiện được tâm nguyện của em là nuôi con khôn lớn thành người. Hoa của mình không cần đến cha mẹ nữa, nó đã từ bỏ tình thương của mình để ra đi thật rồi. Đã hết tám ngày, giờ bước sang ngày thứ chín rồi mà không có tin tức gì cả, không biết những điều gì đang đến với con mình đây. Em cũng biết anh lo đến cháy lòng, không còn thiết sống nữa, nhưng anh không được phép buông xuôi để còn chờ con về. Còn em chắc là biết nó ở đâu thì hãy gọi nó về ngay nhé, hết cách rồi chỉ có Em nhờ các vị Thần Phật cứu giúp con mình thôi!
…Anh đã làm việc hết sức để vừa nuôi con, vừa đóng bảo hiểm tiết kiệm hàng tháng, đến khi Hoa học xong phổ thông thì cũng đủ tiền cho con vào đại học. Môi trường ở đây không thích hợp, chỉ mong con đi học để sau này đỡ khổ.
Còn mấy lá thư nói với mẹ về việc Hoa bỏ đi chơi game cả đêm không về, kể về cha bị bệnh nặng, tự chữa bằng tọa thiền, mà cô không hề biết gì. Vừa đọc cô vừa rưng rưng khóc, cô nghĩ mình không xứng đáng, không xứng với những gì mà cha đã hy sinh tất cả dành cho mình, thật là xấu hổ với mẹ đã khuất. Cô đã đối xử với cha thật là bất công, đã cảm nhận được những thứ mà cha dành tất cả cho mình. Con yêu cha! tự đáy lòng cô thốt lên lời ấy.
Cha cao cả, đáng thương, cha nói không đói là vì muốn cô được ăn no, nói không lạnh là để nhường cô đắp cả hai cái chăn vào đêm đông giá rét, cha giấu bệnh nói khỏe là để cô yên tâm mà học hành. Cha làm việc không mệt mỏi vì để kiếm tiền cho cô đi học, thậm chí còn ước mơ cho con vào đại học vì chỉ muốn con được giáo dục tử tế, được hạnh phúc tương lai.
Bây giờ thì Hoa đang ở Úc, sau lần ấy cô đã thay đổi hẳn, chăm chỉ học tập, hết lòng chăm sóc cha. Học hết phổ thông Hoa được trao học bổng đi du học Úc, tốt nghiệp chuyên ngành quản lý khách sạn nhà hàng với tấm bằng loại giỏi, sau đó lại xin được việc làm ở trung tâm Sydney. Cô luôn nỗ lực chăm chỉ làm việc hết mình, hiệu quả công việc tốt được ông chủ đánh giá cao nên đã được chủ nhà hàng bảo lãnh định cư ở lại Úc theo diện visa 457. Chỉ sau hai năm cô đã có thẻ xanh định cư, không thể ngờ rằng có ngày cô có điều kiện để đền đáp ơn cha, cô đang làm thủ tục để đón cha sang ở cùng theo diện thân nhân.
(Hết)
Nắng Mới

Xem thêm:

Bí quyết để có được nhân duyên tốt thì ra là làm như vậy…

Nhân duyên tốt đẹp là tài sản to lớn của đời người. Có được nó rồi, sự nghiệp sẽ thuận lợi, công việc sẽ hanh thông, cuộc sống sẽ được như ý. Nhưng nhân duyên tốt, sẽ không từ trên trời rơi xuống, mà cần đến sự cố gắng chăm chỉ của bạn.
Cổ nhân giảng rằng: “Quân tử chi giao đạm nhược thủy, tiểu nhân chi giao cam nhược lễ”. Ý nói rằng, kết giao của người quân tử nhạt như nước lã, kết giao của kẻ tiểu nhân lại ngọt như đường. Tuy nhiên, nước có sự thuần khiết, cao thượng, nó không trộn lẫn với những tạp niệm về lợi ích vật chất ở nơi thế tục và tình cảm riêng tư. Mối quan hệ giữa bạn bè nếu được thuần khiết, không vụ lợi như vậy thì mới có thể gắn bó lâu dài. Còn tình cảm của kẻ tiểu nhân tuy ngọt ngào, vồ vập nhưng lại dễ dàng dẫn đến tuyệt giao.
Trong ứng xử giữa người với người, làm thế nào để có thể duy trì khoảng cách nhưng vẫn chung sống hòa thuận với nhau, biết cách ứng xử thích hợp và có chừng có mực, nhận được thiện cảm của người khác? Điều này sẽ quyết định sự thành bại then chốt một đời của bạn.
1. Phép tắc
1, Hãy khích lệ người khác. Hãy khen ngợi những thành quả mà người khác đạt được hoặc những việc tốt mà người khác đã làm. Lời động viên khích lệ như ánh mặt trời, nếu thiếu mất nó thì chúng ta không có đầy đủ dưỡng chất để sinh trưởng.
2, Bất cứ lúc nào cũng nên giữ thể diện cho người khác. Đừng hạ thấp người khác, cũng đừng thổi phồng sai lầm của họ.
3, Chỉ nên nói những lời tốt đẹp sau lưng người khác.
4, Đừng thổi phồng bản thân, mà hãy thẳng thắn thừa nhận khuyết điểm của chính mình. Còn như ngược lại, bạn muốn gây thù chuốc oán, thì hãy cứ đả kích người khác. Nếu bạn muốn có được bạn bè, tha được cho người thì hãy cứ tha.
5, Những lúc phạm sai lầm, hãy kịp thời xin lỗi; những lúc sắp bị trách mắng, thì tốt nhất bạn hãy chủ động ‘chịu đòn nhận tội’.
6, Bạn nên nêu ý kiến nhiều hơn, chứ không phải là đưa ra mệnh lệnh. Như vậy sẽ có thể thúc đẩy mối quan hệ hợp tác, và tránh dẫn phát mâu thuẫn.
7, Những lúc người khác tức giận, bạn nên bày tỏ lý giải. Cơn giận của người khác thường chỉ vì để gợi lên sự chú ý của bạn.
Hãy nói ít nhất nếu có thể, lắng nghe để hiểu người khác nhiều hơn. (Ảnh: wikipedia.org)
8, Hãy nói ít nhất nếu có thể. Nên cho người khác cơ hội được nói, còn bản thân hãy làm một thính giả biết lắng nghe. Bạn không nên chen ngang lời của người khác, dù khi ấy người ta có nói sai.
9, Bạn nên thử phân tích sự tình từ trên lập trường của người khác. Đừng quên hỏi bản thân mình: “Anh ta làm như vậy là xuất phát từ nguyên nhân gì?”. Thông cảm cho người khác chính là thể hiện của lòng bao dung.
10, Trong lúc trò chuyện, dù là trò chuyện trong điện thoại, cũng nên nghĩ cách khiến đối phương có cảm nhận tốt đẹp về mình.
11, Bạn không nên lúc nào cũng cho là mình có lý. Đôi lúc cũng phải thừa nhận, có lẽ bản thân đã sai — như vậy sẽ có thể tránh được mọi tranh chấp.
12, Thường xuyên tặng nhau những món quà nhỏ — có thể không có lý do đặc biệt gì, mà chỉ đơn giản là khiến người nhận cảm thấy vui.
13, Những lúc phát sinh mâu thuẫn, bạn hãy giữ bình tĩnh. Trước tiên hãy lắng nghe ý kiến của đối phương, cố gắng tìm kiếm điểm giống nhau của hai bên, và bày tỏ lòng cảm kích với gợi ý mà người ta mang lại cho mình.
14, Giữ mãi nụ cười. Với những người trước nay không mỉm cười với người khác, ta càng nên mỉm cười với họ nhiều hơn.
15, Nên học cách nhìn nhận vấn đề từ góc độ của đối phương. Hãy tự hỏi bản thân mình: Điều anh ấy thật sự cần là gì? Làm thế nào có thể khiến anh ấy được thoải mái?
2. Bí quyết
Nhân duyên tốt là tài sản to lớn của một người. Có được nó rồi, sự nghiệp sẽ thuận lợi, cuộc sống sẽ được như ý. Nhưng nhân duyên tốt, sẽ không từ trên trời rơi xuống, mà cần đến sự cố gắng chăm chỉ của bạn.
Nhân duyên tốt, sẽ không từ trên trời rơi xuống, mà cần đến sự cố gắng chăm chỉ của bạn. (Ảnh: koreaboo.com)
1, Tôn trọng người khác
Tục ngữ nói: “Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu”. Vận dụng triết lý đơn giản này vào trong giao tiếp xã hội, ở nơi đâu bạn cũng tôn trọng người khác, thì hồi báo nhận lại được chính là người khác luôn luôn tôn trọng bạn. Bởi tôn trọng người khác thật ra chính là tôn trọng chính bản thân mình.
2, Vui vẻ giúp đỡ người khác
Con người ta cần biết quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau. Đặc biệt cần phải vô cùng trân quý sự quan tâm và giúp đỡ mà bản thân mình nhận được trong lúc khó khăn, xem nó như “đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”, xem người giúp đỡ mình là bạn bè thật sự, là người bạn tốt nhất.
Giúp đỡ người khác không nhất định là giúp đỡ về mặt vật chất. Một cái bắt tay đơn giản hoặc một lời nói quan tâm, cũng có thể khiến người khác cảm kích bạn vô cùng. Nếu bạn có thể giúp đỡ người đã từng làm tổn thương mình, điều đó không chỉ có thể cho thấy tấm lòng bao dung to lớn của bạn, hơn nữa còn trợ giúp “biến địch thành bạn”, xây dựng mối quan hệ rộng rãi cho bản thân.
3, Lòng ôm giữ cảm kích
Trong cuộc sống, các mối quan hệ giữa người với người là vi diệu nhất. Đối với lòng tốt hoặc sự giúp đỡ của người khác, nếu bạn cảm nhận không đến, hoặc cư xử lạnh lùng, thì rất có khả năng sẽ sinh ra các loại oán hận.
Hãy thử nghĩ xem: Bạn trong công việc cảm thấy nhẹ nhõm rồi, không chừng lại có người đang phải gánh trọng trách thay cho bạn; những lúc bạn tận hưởng hạnh phúc, không chừng lại có người đang vất vả cực nhọc vì bạn… Chúng ta sống trong xã hội rộng lớn, sẽ luôn có người lo lắng vì bạn, suy nghĩ cho bạn. Vậy nên, nếu thường ôm giữ một trái tim cảm kích, sẽ khiến cho mối quan hệ giữa người với người hài hòa hơn. Sợi dây tình cảm bởi vì có cảm kích, mới càng thêm bền vững; xây dựng hữu nghị cần phải dựa vào cảm kích mà vun trồng, thì mới cành lá xum xuê. Bởi có cảm kích, bạn mới trở thành một đồng sự tốt, một người bạn tốt, và một người thân tốt.
4, Dao động điều hòa cùng tần số
Tục ngữ nói: “Hai người đồng lòng, có tiền ắt mua được vàng; mỗi người một lòng riêng, dù có tiền cũng chẳng mua nổi cây kim”. Trong âm học cũng có quy luật này, gọi là “dao động điều hòa cùng tần số”.
Giữa người với người, nếu như có thể chủ động tìm kiếm điểm chung, khiến cho “tần số vốn có” của bản thân và “tần số vốn có” của người khác đồng nhất với nhau, chính là có thể khiến giữa mọi người với nhau tăng thêm tình hữu nghị, trở thành bạn thân, phát sinh “dao động điều hòa cùng tần số”.
Khi thấy người khác thuận buồm xuôi gió, bạn nên vì vậy mà mừng cho người ta; khi người khác gặp phải khó khăn, bạn nên xem khó khăn của người khác giống như khó khăn của mình. Những điều này chính là tình thân ái nên có của việc “dao động điều hòa cùng tần số”.
5, Khen ngợi một cách chân thành
Tổng thống Mỹ Lincoln từng nói: “Mỗi một người đều thích được khen ngợi”.
John Dewey – nhà giáo dục, triết học người Mỹ cũng nói: “Lực thúc đẩy sâu sắc nhất trong bản chất con người, chính là mong bản thân có chỗ hữu dụng, mong được người khác khen ngợi”.
Bởi vậy, đối với thành tích và tiến bộ của người khác, ta cần phải khẳng định, cần phải khen ngợi và khích lệ. Khi người khác có chỗ đáng được khen ngợi, bạn nên chân thành khen ngợi người khác một cách không tiếc lời, khiến cho mối quan hệ giữa mọi người trở nên hài hòa và ấm áp.
Có thể nói, khen ngợi là gốc rễ của tình hữu nghị, là một loại chất gắn kết lý tưởng, nó không chỉ gắn chặt tình cảm, mà còn có thể liên kết những người vốn không quen biết lại với nhau.
“Lực thúc đẩy sâu sắc nhất trong bản chất con người, chính là mong bản thân có chỗ hữu dụng, mong được người khác khen ngợi” – John Dewey – nhà giáo dục, triết học người Mỹ . (Ảnh: khampha.vn)
6, Hài hước dí dỏm
Mọi người đều thích tiếp xúc với những người có tính cách dí dỏm, nói năng hài hước. Hài hước, có thể nói là một thỏi nam châm thu hút mọi người; cũng có thể nói là một hoạt chất bôi trơn, biến phiền não trở thành vui sướng, biến đau khổ trở thành mừng vui, biến lúng túng khó xử thành hòa hợp gắn kết.
7, Khoan dung độ lượng
Trong quan hệ giữa người với người, thì xuất hiện va chạm và mâu thuẫn là điều khó tránh. Dưới loại tình huống này, nên học cách độ lượng và khoan dung. Nên biết rằng, con người vốn không phải Thánh hiền, có ai mà chưa từng phạm lỗi. Bởi vậy, đừng bởi sai lầm của người khác mà canh cánh trong lòng, nhớ mãi không quên.
Con đường nhân sinh, bởi có khoan dung và độ lượng, sẽ càng đi càng rộng; còn tâm ý hẹp hòi, sẽ chỉ đẩy bản thân vào trong ngõ cụt mà thôi.
8, Thành khẩn xin lỗi
Có những lúc, hễ không cẩn thận, có thể sẽ đụng vỡ bình hoa mà người khác yêu mến; bản thân thiếu suy nghĩ, có thể sẽ hiểu lầm ý tốt của người khác; một câu nói vô tình của bản thân, có thể khiến trái tim người khác tổn thương sâu sắc…
Nếu như bạn không may đắc tội với người khác, thì hãy chân thành xin lỗi. Như vậy, không chỉ có thể bù đắp sai lầm, hóa giải mâu thuẫn, mà còn có thể giúp hai bên hiểu nhau hơn. Chúng ta tuyệt đối không nên xem lời xin lỗi thành như nỗi nhục, bởi nếu thế có khả năng bạn sẽ mất đi một người bạn thân.
Đương nhiên, một người nếu như muốn bảo trì mối quan hệ tốt đẹp, tốt nhất hãy giảm thiểu thiếu sót của mình. Tăng Tử có nói: “Mỗi ngày ta xét thân ta ba việc: Một, nhận làm thay người ta việc gì, ta có thực tâm làm không? Hai, cùng với bè bạn giao ước điều gì, ta có thất tín không? Ba, thầy dạy ta những gì, ta có nghiên cứu học tập không?”.
Vì để có nhân duyên tốt, một người nên phải không ngừng kiểm điểm sai lầm của mình, nâng cao tu dưỡng đạo đức của bản thân.
Theo secretchina.com
Thiện Sinh 

Xem thêm: