Hương sắc Việt Nam: Huế đậm đà, Huế thương

Hương sắc Việt Nam là món quà của ban biên tập Nghệ thuật Đại Kỷ Nguyên dành tặng những người con đất Việt gắn bó với văn hóa truyền thống nên thơ của nước nhà và mong muốn vẻ đẹp này được lưu giữ mãi không phai với thời gian… Mấy Thu rồi ta xa …
The post Hương sắc Việt Nam: Huế đậm đà, Huế thương appeared first on Đại Kỷ Nguyên.

Giây phút hạnh phúc trong đời, tình bạn của những công chúa nhỏ đáng yêu

Tình bạn luôn là một điều đáng quý. Đó là lý do những hội bạn vẫn giữ nguyên tình cảm dành cho nhau sau nhiều năm thân thiết luôn nhận được sự ngưỡng mộ. Và mới đây, bạn trẻ đã cực kỳ thích thú khi ngắm nhìn một bộ ảnh của hội bạn thân nhí …
The post Giây phút hạnh phúc trong đời, tình bạn của những công chúa nhỏ đáng yêu appeared first on Đại Kỷ Nguyên.

Hương sắc Việt Nam: Về miền Tây nghe khói lam chiều bàn bạt những chiều mơ, ngọt lịm ngẩn ngơ câu Vọng Cổ

Hương sắc Việt Nam là món quà của ban biên tập Nghệ thuật Đại Kỷ Nguyên dành tặng những người con đất Việt gắn bó với văn hóa truyền thống nên thơ của nước nhà và mong muốn vẻ đẹp này được lưu giữ mãi không phai với thời gian… Quê tôi đó miền đồng …
The post Hương sắc Việt Nam: Về miền Tây nghe khói lam chiều bàn bạt những chiều mơ, ngọt lịm ngẩn ngơ câu Vọng Cổ appeared first on Đại Kỷ Nguyên.

Hương sắc Việt Nam: Nếu một ngày trên quê mình không còn bóng tre xanh?

Hương sắc Việt Nam là món quà của ban biên tập Nghệ thuật Đại Kỷ Nguyên dành tặng những người con đất Việt gắn bó với văn hóa truyền thống nên thơ của nước nhà và mong muốn vẻ đẹp này được lưu giữ mãi không phai với thời gian…
Cuộc sống thanh bình, giá trị của tre đâu chỉ đơn thuần là màu xanh cây lá. Tre thủy chung son sắt với người quê, tình quê. Cứ nghĩ nếu một ngày nào đó không xa nữa, ngay trên mảnh đất mình chôn nhau cắt rốn sẽ không còn bóng dáng lũy tre xanh, ai không khỏi chạnh lòng?
Ảnh: pixabay.com
Từ những cái nhỏ nhất như cái tăm, đôi đũa, tới những cái lớn hơn như cái cột, cái kèo… cũng từ tre mà nên. Tre làm cái đòn kẽo kẹt trên vai mẹ, tre làm cán cuốc, cán cày cho cha vỡ đất. Tre làm rá, rổ, nong, nia, tre làm chõng, làm phên, tre bắc giàn, làm hàng rào…
Ảnh: pixabay.com

Với trẻ thơ tre ưu ái dành tình thương trọn vẹn. Thật kỳ diệu những cây tre khô khẳng, qua bàn tay chịu thương chịu khó của người đã hóa thành những chiếc nôi êm chở che, ru vỗ giấc mơ con trẻ. Cùng với trẻ thơ, những mụt măng tre lớn lên, tre là niềm vui thú.

Chiếc lá mỏng manh, xanh tươi của tre hóa thành con cào cào đỏm dáng. Chiếc lá khô vàng hóa thành “chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Còn những đốt tre bóng mượt lại hóa thành những que chuyền nhịp nhàng.
Ảnh: pixabay.com
Tre vững chãi chống đỡ tuổi già, tre bắc nhịp cầu đôi lứa. Dưới ánh trăng thanh treo đầu ngọn tre, những chàng trai cô gái trao nhau biết bao lời yêu thương: “Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng. Tre non đủ lá đan sàng được chưa” (ca dao).
Người nặng lòng với quê, thương nhớ lũy tre làng, nhớ những buổi mai thức dậy chạy quanh kiếm tìm trong khóm tre xanh con chim gì đang kêu lích rích. Buổi trưa trốn ngủ cùng đám bạn tinh quái nấp bên khóm tre chơi trò cút bắt. Buổi chiều về thong thả trên lưng trâu nghe tre hát khúc ca tự tình.
Ảnh: pixabay.com
Giữa thanh âm của muôn ngàn chiếc lá, nghe phảng phất một mùi hương khó tả. Nó không giống với mùi lá tre khi nấu cùng nhiều loại cây lá trong nồi nước xông của mẹ giúp ta giải cảm, mà dìu dịu thanh mát, gần như mùi hương trong chiếc nồi hông làm giá đỗ lá tre.
Ảnh: pixabay.com
Trong ký ức của những đứa trẻ quê, vào mỗi thời khắc sắp chuyển giao năm cũ, cây tre sẽ thành cây nêu, hiện lên sừng sững, lý thú và đầy mê hoặc. Nhằm đúng ngày thần linh về trời, tụi con nít lẽo đẽo theo cánh người lớn ra vườn chặt tre.
Cây tre ưng ý phải là những cây tươi tốt, cao chừng năm, bảy mét, ngọn cây uốn cong như hình lưỡi liềm. Vì “tre ôm tre níu” lấy nhau, lá cành đan rậm rạp nên phải vất vả lắm mọi người mới chặt được tre, lôi tre ra khỏi bụi.
Ảnh: pixabay.com
Rồi nội, ba, sẽ chẳng khác nào ông Tiên, ông Bụt trong truyện cổ khoan thai “phù phép” cho cây tre ấy biến thành cây nêu – một “bảo bối” linh thiêng đầy quyền uy và sức mạnh. Ông cầm con rựa sắc ngọt thoăn thoắt tỉa bay tất thảy những lá cành, rồi lần lượt cột lên ngọn cây một nắm lá dứa dại, một cái liềm và vài ba chiếc khánh đất. Những vật dụng ấy khiến chúng tôi tò mò hết sức.
Ảnh: pixabay.com
Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi thì mọi người xúm lại, người giữ gốc, người nâng ngọn từ từ dựng nêu lên. Nội tự tay kè đất đá cho cây nêu đứng vững trước sân, và không quên vốc nắm vôi bột rắc một vòng quanh chân nêu. Nội bảo với con cháu rằng, có “bảo bối” này rồi lũ quỷ sẽ không còn dám bén mảng tới đây quấy nhiễu nữa.
Ảnh: pixabay.com
Cây nêu trong trí tưởng tượng của lũ trẻ bỗng hiện lên sinh động trước mắt. Với tất cả tâm niệm trịnh trọng gọi nó là “cây thần”. Cây thần uy nghi chĩa thẳng mũi liềm. Những chiếc khánh đất bắt đầu đón gió, chạm vào nhau phát ra tiếng kêu leng keng, leng keng vui tai. Trong thời khắc nổi nêu trẻ nhỏ háo hức đã đành nhưng người lớn cũng không giấu được niềm vui. Cảm giác được che chở, an yên dâng ngập hồn người.
Ảnh: pixabay.com
Song, cùng với tốc độ phát triển của “nông thôn mới”, lũy tre làng cứ thưa thớt dần.
Những bức tường xây, những công trình bê tông cốt thép mọc lên san sát không còn đủ chỗ cho tre nữa. Người ta đốn chặt tre để thay vào đó những loại cây trồng mang lại lợi ích kinh tế cao hơn. Những vật dụng thân thuộc bằng tre bao đời nay gắn bó lại được thay thế bằng đủ loại chất liệu tiện lợi như nhôm, nhựa, inox…
Ảnh: pixabay.com
Rồi đây, không xa nữa, các thế hệ con cháu của chúng ta có lẽ sẽ chỉ còn nhìn thấy hình ảnh của tre qua những lời kể, những trang sách báo, hay những thước phim tư liệu mà thôi!
Thương bóng tre làng

Bóng tre làng ngày xưa. Che tuổi thơ mát rượi. Để lại niềm tiếc nuối. Khi người ta trưởng thành.

Ngày tháng đi qua nhanh. Dòng thời gian hối hả. Thế giới to rộng quá. Đời cũng nhiều đổi thay.

Làm thân cánh vạc bay. Lạc loài nơi phố thị. Đêm từng đêm mộng mị. Ngày qua ngày bon chen.

Những phận người lạ quen. Quay trong vòng cơm áo. Hơn nửa đời dông bão. Kiếp nhân sinh xô bồ.
Về quê giờ như phố. Đường nắng lóa bê-tông. Bước chân nghe lạc lõng. Vấp gốc tre, ngỡ ngàng.
Thương quá bóng tre làng. Mát rượi vùng ký ức. Kỷ niệm tràn rạo rực. Tuổi thơ ơi! Ngày xưa…

Cho tôi xin giấc mộng bình thường
Bên lũy tre làng đẫm gió sương
Gà gáy gọi bình minh thức giấc
Hai thôn trai gái bước vang đường


Cho tôi xin tiếng hát nằm nôi
Nhịp võng đong đưa giấc mộng đời
Hơi ấm ca dao lời cuốc gọi
Ru hời …tình Mẹ mãi đầy vơi


Cho tôi xin giấc mộng quê hương
Ngọn cỏ, bờ đê lúa trổ đồng
Bên Mẹ nồi cơm thơm gạo mới
Ngọt ngào tình nước mãi mênh mông …


Giọt nắng hôm nay tựa lá vàng
Thu về sao thấy nhớ miên man
Nhớ về thu nào nơi xa ấy
Nhớ nhiều chiếc áo ấm mẹ đan.


Giọt nắng nép sau luỹ tre làng
Bỗng đâu tiếng sáo lại âm vang
Cánh diều bay cao cùng năm tháng
Hoà lẫn tiếng chim hót rộn ràng .


Giọt nắng ơi sao lại đến vội vàng
Để rồi nghe tiếng gió thở than
Mơ về đất mẹ cùng năm tháng
Tuổi thơ cùng tiếng hát ngân vang .

Về nương dưới lũy tre làng
Vọng ru tiếng võng vắt ngang trưa hồng
Về ươm vuông đất cha ông
Bao đời chiu chắt nên bông lúa vàng


Về chiêm ngưỡng ngôi chùa làng
Ngàn năm hưng thịnh bình an tốt lành
Về chăm mái ấm gia đình
Yêu thương ấp ủ yêu thương cuộc đời

Hoàng hôn thêm đẹp khung trời
Về say con chữ dệt lời thơ yêu.


Hoàng hôn thêm đẹp khung trời. Về say con chữ dệt lời thơ yêu. (Ảnh: pixabay.com)
Hoàng hôn thêm đẹp khung trời. Về say con chữ dệt lời thơ yêu. (Ảnh: pixabay.com)
Di Hân – Hà Phương
 

Xem thêm:

Hương sắc Việt Nam: Mộc Châu vẻ đẹp dịu dàng, trong sáng, bình yên kì lạ…

Hương sắc Việt Nam là món quà của ban biên tập Nghệ thuật Đại Kỷ Nguyên dành tặng những người con đất Việt gắn bó với văn hóa truyền thống nên thơ của nước nhà và mong muốn vẻ đẹp này được lưu giữ mãi không phai với thời gian…
Mộc Châu là cao nguyên rộng lớn và xinh đẹp nhất vùng núi phía Bắc thuộc tỉnh Sơn La. Nằm trên cung đường Tây Bắc nổi tiếng với những cảnh quan kỳ vĩ, những ngôi làng xinh xắn ven đường với những mùa hoa cải, hoa đào, hoa mận ngút trời. Cái tiết trời se se lạnh cùng với những lớp sương mù dày đặc khiến cảnh vật thiên nhiên nơi đây đẹp lạ, mê mẩn hồn người. Chính những nét đẹp đó, thu hút đông đảo khách du lịch tìm đến đây trải nghiệm, khám phá, và mộng mơ…

Ruộng bậc thang và lúa chín ngút đến chân trời…người ta vẫn tự hỏi tại sao bức tranh tạo hóa vẽ ra lại đẹp đến thế
Thác Dải Yếm duyên dáng và mơ mộng
Những dãy núi Hoàng Liên bao bọc thung lũng xanh biếc, dưới ánh mặt trời lấp lóa cảnh sắc tuyệt đẹp…
Cánh đồng chè Mộc Châu từng luống từng luống thẳng tắp
Cánh đồng chè trên ngọn đồi bát úp
Đồi cải trắng Mộc Châu đẹp như thơ với con đường uốn lượn
Đồi chè bên đường
Đồi cải trắng trong sương chiều lảng bảng, những chiếc áo váy dân tộc rực rỡ
Chiếc váy cô bé H’Mông
Ngôi nhà nhỏ trong sương giữa đồng cải trắng cổ tích
Mùa hoa mận trắng nở bạt ngàn núi riêng
Thiếu nữ dân tộc tham gia lễ hội hái mận
 
Cánh đồng chè tươi đẹp của Mộc Châu
Nắng mùa xuân trong cái se lạnh xuyên qua những cành hoa mận
 
Những cây đào cổ thụ trên núi
Đàn trẻ nô đùa bên mây núi vờn quanh…
 
Mây chiều lảng bảng trên cao nguyên Mộc Châu, ngút tầm mắt như lạc chốn tiên cảnh….
Chuyến đi của các du khách phương Tây giữa rừng núi cao nguyên bát ngát…
 
Khung cảnh thung lũng thanh bình và tươi đẹp
Thác Dải Yếm như lụa mượt mà
 

Mộc Châu, nơi bình yên và tình yêu bắt đầu…
Hoàng hôn vườn mơ, bạt ngàn cảnh sắc núi rừng Mộc Châu
 
Cải vàng hoàng hôn. Những bông cải bay về trời…
Thung lũng lau hồng….
Lễ hội khinh khí cầu trên cao nguyên Mộc Châu
Bản Loong Luông Mộc Châu
BÌnh minh trên nương và ở đâu trên quê hương Việt Nam cũng thấy những người Việt tần tảo sớm hôm…
Nhớ cơm quê
(Tác giả: Hoa Cúc Tím)
Chiều chiều khói tỏa mùi rơm
Bàn tay mẹ nấu bữa cơm quê mùa
Mồng tơi, rau đắng, canh cua
Tép rang, cà pháo muối chua ăn cùng.
Chiều chiều khói tỏa mùi rơm. Bàn tay mẹ nấu bữa cơm quê mùa
Cá nẹp kho với quả sung
Thơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiều
Cơm được mẹ nấu bằng niêu
Gạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê.
Mâm cơm đâu có gì nhiều
Mà sao ấm áp cả đời khó quên
Mẹ cha yêu mến kề bên
Trong mơ mẹ vẫn hiện lên khẽ khàng.
Cá nẹp kho với quả sung. Thơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiều
Một chiều đông lạnh ngỡ ngàng
Cơm quê nhớ quá, nhẹ nhàng bút thơ
Nhớ tuổi thơ đến ngẩn ngơ
Ước gì trở lại như mơ một lần.
Di Hân – Hà Phương

Xem thêm:

Thị trấn nào em đến chiều nay, mảnh tường vắng mùa đông giá rét?

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca mà chuyên mục Nghệ thuật Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng độc giả, để tìm về nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động. Thị trấn nào …
The post Thị trấn nào em đến chiều nay, mảnh tường vắng mùa đông giá rét? appeared first on Đại Kỷ Nguyên.